Chúa Nhật XXV thường niên  - Năm C
                 HÃY LÀM TÔI TỚ THIÊN CHÚA
       Lm Micae Võ Thành Nhân

       Trong thời buổi kinh tế thị trường hôm nay, được làm chức quản lý cho một người nào hay cho các hãng xưởng, công ty sản xuất kinh doanh, đó là một niềm vinh dự và tự hào của chúng ta. Chức quản lý, nó liên quan đến việc xử dụng tài sản, tiền bạc, của cải của người chủ. Do đó, để được cất nhắc làm quản lý, chúng ta phải là một người có khả năng, có trình độ, có cái tâm và nhất là được người chủ tin tưởng.

       Người quản lý mà Chúa nói trong bài Tin Mừng Chúa Nhật XXV năm C Thường Niên hôm nay, đó là hình ảnh của mỗi người chúng ta, và người chủ, đó là Chúa. Chúa tin tưởng giao thế giới vật chất này cho chúng ta quản lý, trông coi. Chúng ta chẳng những quản lý thời giờ, tiền của, sức khỏe, khả năng, tri thức….của bản thân, mà chúng ta còn quản lý chính con người chúng ta nữa.  Nhưng rồi chúng ta cũng giống như người quản lý ấy là chúng ta lạm dụng vào sự tin tưởng của Chúa, lạm dụng vào sự tự do của bản thân mình mà tạo ra một quá khứ tội lỗi, bất chính, hổn độn, là sử dụng mọi sự Chúa ban không nên. Chúng ta đã làm thất thoát, mất mát, tiêu tán quá nhiều ơn của Chúa khi chúng ta phạm tội và chúng ta chẳng đem lại lợi lộc gì cho Chúa. Chúa sẽ phế bỏ, cách chức chúng ta: “ Tôi nghe nói anh sao đó ? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa “ ( Lc 16, 2 ).

       Chúa loại bỏ chúng ta, cuộc đời chúng ta đen tối, không lối thoát: “ Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi …” ( Lc 16, 3 ). Chỉ còn một con đường duy nhất mà Chúa mở  cho chúng ta là chúng ta hãy hướng đến tha nhân, hướng đến anh chị em của chúng ta, những người đang gặp nghèo túng, bệnh tật, khổ đau, cơ cực…

       Quả thật, chính nhờ Lời Chúa dạy bảo mà chúng ta mới có một hướng đi, một lối thoát để chúng ta trở về làm hòa với Chúa, và để Chúa xót thương tha thứ và ban ơn cho chúng ta. Hướng đi đó là chúng ta hãy dùng những gì Chúa ban cho chúng ta mà giúp đỡ anh chị em của chúng ta, nhất là những người túng thiếu, cơ hàn, khổ đau… ( Người thì thiếu nợ ông chủ một trăm thùng dầu, người thì thiếu một trăm dạ lúa miếng…. ). Họ thiếu nghĩa là họ nghèo túng, đói khát, chúng ta cần giúp đỡ họ. Viết văn tự giảm nợ, điều ấy có nghĩa là chúng ta giúp đỡ, chia sẻ anh chị em của chúng ta những gì chúng ta có: “ Hãy dùng của cải gian dối mà mua lấy bạn hữu…  “ (  Lc 16, 9 ). Của cải gian dối, bất chính mà còn mua lấy được bạn hữu thì huống chi là của cải chính đáng do chúng ta tạo ra mà chúng mua lấy bạn hữu thì càng giá trị với Chúa biết bao. Đó là việc làm khôn ngoan mà Chúa muốn chúng ta thực hiện trong bài Tin Mừng này: “ Để khi mất hết tiền bạc thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghĩ đời đời  “ ( Lc 16, 9b ). Mất hết của cải là khi chúng ta chết, chúng ta chẳng mang theo nó, nó chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta nữa, nó là tro bụi. Giá trị chúng ta mang theo là chúng ta sử dụng nó theo ý Chúa, là giúp đỡ anh chị em của chúng ta.

       Điều mà Chúa muốn dạy dỗ chúng ta là đừng làm tôi tiền của, đừng lệ thuộc nó, đừng biến nó thành ông chủ của mình. Nếu chúng ta để của cải vật chất thống trị điều khiển chúng ta. Chúng sẽ dễ rơi vào việc ăn gian nói dối, buôn gian bán lận, cho vay ăn lời quá đáng, ức hiếp, bóc lột những góa bụa, những người cô thế cô thân ( Bđ I ). Chúng ta hãy dùng của cải Chúa ban ngoài việc lo cho cuộc sống cơm no áo ấm, thì hãy biết chia sẻ, cho đi, giúp đỡ tha nhân, giúp đỡ Hội Thánh để mở mang nước Chúa như trường hợp của thánh Stêphanô ( 969 - 1038 ) vua nước Hunggari, ngài dùng quyền cao chức trọng và tiền bạc của mình để giúp người nghèo, xây dựng các nhà thờ, thiết lập các giáo phận cho Chúa. Hãy dùng của cải theo ý Chúa dạy.

       Quan trọng hơn hết là Chúa chỉ muốn chúng ta chỉ làm tôi của Chúa mà thôi: “ Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được “ ( Lc 16, 13 ). Làm tôi Thiên Chúa là chúng ta tôn trọng chủ quyền của Chúa trên con người, trên cuộc đời chúng ta. Chúng ta chỉ lệ thuộc vào một mình Thiên Chúa, chỉ làm theo lệnh của Chúa, đi theo sự hướng dẫn của Chúa, chỉ thờ phượng, chỉ phụng sự một mình Chúa mà thôi. Do đó, chúng ta cần tín thác vào Chúa, vào sự quan phòng của Chúa. Chúng ta làm tôi của Chúa, chúng ta còn được Chúa gìn giữ, bảo vệ, che chở chúng ta. Nhất là Chúa cho chúng ta hạnh phúc đời đời sau này. Điều còn lại nữa là chúng ta hãy là người đầy tớ tín trung của Chúa từ việc nhỏ cho đến việc lớn. Đừng bao giờ chúng ta bỏ Chúa. Chúa vẫn trung thành với chúng ta cho dù chúng ta có phạm tội phản nghịch với Chúa, Chúa vì lòng nhân từ luôn mở lối cho chúng ta đi để chúng ta gặp gỡ được Chúa.

       Lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con luôn ý thức rằng chúng con không phải là chủ mà Chúa mới là chủ của chúng con. Chúng con chỉ là đầy tớ, là người quản lý của Chúa. Vì là người quản lý, xin cho chúng con biết sử dụng của cải cho nên. Xin cho chúng con đừng lệ thuộc vào của cải, chỉ lệ thuộc Chúa mà thôi. Xin cho chúng con luôn trung trành phụng sự Chúa. Xin cho chúng con biết luôn sống quảng đại, sẻ chia cơm áo gạo tiền cho anh chị em của chúng con trong tình yêu thương của Chúa.

       Lạy Chúa, Chúa đã thu gọn toàn thể lề luật thánh vào giới răn độc nhất là mến Chúa yêu người, xin giúp chúng con hằng vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để sau này đạt tới phúc trường sinh. Amen.